Tuổi tthấp hệt như một cơn mưa rào, cho dù bị cảm do rửa mặt mưa thì vẫn hy vọng trở về sẽ được đắm mình trong cơn mưa ấy thêm 1 đợt nữa.

Bạn đang xem: Tuổi thanh xuân bên nhau


*

Tuổi học trò của những năm mon ấy bởi những tất bật, vội vã chuẩn bị mang lại cả một kỳ thi gay cấn quyết định của cuộc đời nhưng mà đã chẳng kịp dừng bước chân để lắng nghe tiếng ve kêu râm ran, để ngắm quan sát cành phượng vĩ đã nở đỏ rực cả một góc Sảnh trường, xuất xắc những tán bằng lăng với sắc tím mộng mơ thuộc câu chuyện về mối tình đầu hồn nhiên, trong trẻo, ngây thơ.... Tháng 5, mon của những mùa hoa gợi nhắc bao kỷ niệm, một mùa hương nồng nàn, tha thiết! Chỉ biết rằng, những tháng ngày cuối cùng được ở mặt btrần bạn dưới mái trường quan tâm sao trôi thật nhanh khô và nhiều luyến tiếc đến thế! Để rồi, đến mãi về sau, ngay cả lúc đã đi qua nhiều va vấp của cuộc đời, cơ mà mỗi lần “mùa phân tách tay” đến, chạy xe pháo ngang cánh cổng trường cấp bố, xuất xắc chỉ vô tình một tà áo trắng lướt qua cũng đã đủ làm tyên ta xao xuyến bởi biết bao kỷ niệm lại ùa về...

Nhớ về thời cấp bố là nhớ những đêm thức trắng ôn bài xích, học đến “quên thời gian” để gồm thể chạm tay vào cánh cổng trường đại học. Có lẽ “đặc sản” của mỗi mùa thi là những đêm như vậy! Đứa học trò nào mặt mũi cũng bơ phờ bởi những đêm thức tới khuya, những sáng sủa sớm dậy từ tinc mơ để ôn bài xích cho kịp ngày thi. Mụn trứng cá cứ thi nhau mẫu lớn chưa lặn, loại bé xíu đã mọc lên phần bởi tuổi dậy thì, mà lại cũng phần bởi những tháng ngày căng thẳng ấy.

Nhớ về thời cấp bố là nhớ tiếng giảng bài bác ấm áp, khi lên bổng xuống trầm của cô trong những giờ văn đắm say, là những lần lén chxay bài bác bạn vào giờ kiểm tra toán. Đó còn là những định luật khó khăn đọc tên của môn vật lý tuyệt những ký hiệu dài ngoằng của chuỗi phản ứng hóa học. Tuổi thanh xuân nơi mái trường nhiệt liệt là những phút giây được thỏa lòng du ngoạn vòng xung quanh thế giới trong giờ học địa lý cùng được trở về với vượt khứ hào hùng của những trận đánh lịch sử, để hiểu được một thời oanh liệt của dân tộc nhân vật.

Nhớ về thời cấp tía là nhớ những đứa bạn cứ đều đặn ngày nắng cũng như ngày mưa, sáng sủa như thế nào cũng qua công ty gọi đi học. Rồi những lần giận nhau bởi vì dậy muộn, làm cho cả đám bạn thuộc bị ghi sổ đầu bài vì chưng đến trường trễ giờ. Giận dỗi là vậy, rồi mà sáng hôm sau vẫn đi học cùng nhau. Những đứa học trò của một thời ngây ngô đôi cơ hội tự hỏi sao tuổi học trò vui tươi ko thể kéo dài trường tồn để sáng sáng ta gồm thể đi học với mọi người trong nhà.

Nhớ về thời cấp ba là nhớ chiếc áo đồng phục lấm lem vết mực mà lại cứ sau mỗi giờ kiểm tra lại càng thêm chi chít vết chọc cây viết bi của đứa ngồi sau hỏi bài xích. Nhớ chiếc quần vải đồng phục màu xanh lá cây tím than nhưng bây giờ bao gồm lẽ chẳng còn lứa học trò như thế nào biết đến. Nhớ những mảnh thư được xé vội từ góc vở, truyền tay nhau quanh lớp học, nhưng mà mỗi lần bị thầy thầy giáo phân phát hiện lại phải đứng lên đọc thật to. Nhớ những lần phân chia nhau dòng bánh mỳ, gói xôi, hay hộp mì tôm đến kịp giờ vào lớp nhưng thấgiống ý lại ngon đến thế!Nhớ về thời cấp tía là nhớ biết bao trò nghịch ngợm hoang đường không thương hiệu. “Nhất quỷ, nhị ma, thứ ba học trò”, nhưng ma với quỷ nào đã ai quan sát thấy, chỉ tất cả lớp lớp thế hệ học trò nối tiếp nhau với những trò quậy phá tinh rạng rỡ. Mà đến mãi nhiều năm sau khoản thời gian đã rời xa mái trường, những lứa học trò ấy mới biết thương thầy gia sư đã phải phiền lòng cùng thầm cảm ơn những bao dung mà lại mình đã được nhận.

*

Và nhớ về những mon ngày của thời tkhô cứng xuân ấy còn là một nhớ mối tình đầu chớm nở trong trẻo, nkhiến thơ. Nhớ cậu bạn thuộc lớp đã nhường chiếc áo mưa vào một chiều chảy trường vội vã, nhớ ánh nhìn tha thiết, tiếng cười xanh ngắt, giòn tung trong ánh nắng hè của cô bạn thuộc bàn. Tuổi tkhô nóng xuân là lứa tuổi ta bắt đầu nhặt nhạnh từng chút ít mơ ước để xây đắp lên biết bao ước mơ, tham vọng mang đến riêng bản thân. Mà động lực của những điều lớn lao ấy đôi lúc chẳng thể gọi thành thương hiệu, đó là dòng nắm tay thật chặt, là tiếng hô vang: “Cố lên!”, là ánh nhìn tin cậy, là lời hẹn ước rồi mai này sẽ gặp lại nhau.

Xem thêm: Tại Sao Tôi Luôn Cảm Thấy Cô Đơn, 5 Lý Do Khiến Bạn Luôn Cảm Thấy Cô Đơn Tuổi 30

Mỗi nhỏ người sẽ phải trải qua nhiều giông bão của cuộc đời trước Lúc đến với những thời gian bình yên. Và vào những khoảnh khắc mỏi mệt bởi biết bao tị đua cuồng tảo, ta lại muốn ước được trở về với những năm tháng tuổi tkhô cứng xuân dưới mái trường cùng phấn trắng, bảng đen, với chỗ ngồi cạnh bên khung cửa sổ nhìn ra cả khoảnh trời mộng mơ có tiếng chyên ổn hót véo von, với những tia nắng chiếu thẳng qua từng kẽ lá. Rồi ta sẽ trở về dưới mái trường ấy, cho dù form cảnh đã không hề như xưa, nhưng để được gặp lại thầy cô, bnai lưng bạn, để được kiếm tìm về với cảm xúc trong xanh của những tháng năm tuổi học trò.