Guu.vn-Vẫn có những khoảnh xung khắc em nghĩ về về anh. Dù em đã cố gắng trường đoản cú lập trình sẵn cho bạn một cuộc sống đối kháng thân, đơn độc âm thầm thân cuộc đời. Em ko lựa chọn 1 bờ vai cho chính mình trường đoản cú đầu mọi khi mệt mỏi, ko nỗ lực mang một bàn tay nào để khi vấp vấp ngã bắt buộc một vòng tay siết chặt....Với cuộc đời này, em chỉ muốn bước 1 mình do người bên cạnh...đã không còn là anh.

Bạn đang xem: Chia tay nhau rồi anh là người cô đơn

TP.Sài Gòn ngày nắng nóng....thoải mái và tự nhiên bi tráng....

Một sáng vào buổi tối cuối tuần rong ruổi cùng mẫu người trê tuyến phố...

Trên vỉa hè ông thay và bà nỗ lực cùng cả nhà lũ dục tình thật tứ đọng.

Trên phố biết bao nhiêu đôi chsinh hoạt nhau hòa vào dòng xoáy bạn nhưng mà em sẽ đơn chiếc trong các số đó.

Chiếc xe pháo buýt vừa lướt qua mặt với cặp sinh viên đang cười cợt chơi hoan lạc bên ô cửa sổ...

Hạnh phúc nghỉ ngơi bao phủ, trong toàn bộ phần đa fan, chỉ cần không có em trong số ấy.

Em đã trường đoản cú nhủ,cô đơnchưa phải là điều tệ tốt nhất. Đáng hại duy nhất là cơm áo gạo tiền chứ đọng không hẳn là cảm xúc thân con bạn.

Thế cần, ngày xa anh, em vùi nguồn vào các bước để kiếm thiệt các tiền rồi từ cho chính mình dòng quyền được sống cho bạn dạng thân mình. Em không muốn làm cho bản thân tự do, thoải mái, nhàn rỗi cùng rãnh rỗi 1 giây 1 phút ít làm sao. Em nắm làm việc thiệt nhiều, thiệt nhiều, đi dạo thiệt các, tụ họp bàn bè cổ từng tối tán dóc rồi đidu lịchnơi nào đó....Tự nhiên em thấy mình nhỏ dại bé nhỏ....

Ấy vậy cơ mà vẫn đang còn số đông khohình họa tự khắc em nghĩ về anh. Dù em sẽ cố kỉnh từ bỏ xây dựng cho bạn một cuộc sống thường ngày đối kháng thân,cô đơnlặng lẽ thân cuộc sống. Em không lựa chọn một bờ vai cho chính mình tự đầu mỗi lúc stress, không cố kỉnh mang 1 bàn tay nào để khi vấp ngã phải một vòng đeo tay siết chặt....Với cuộc sống này, em chỉ ý muốn bước một mình vị tín đồ ở bên cạnh...đã mất là anh.

Trong đa số khohình ảnh xung khắc như thế em thấy mình thật khùng, điên, dại, nnơi bắt đầu. Em chẳng thể bước tiếp về phía đằng trước hơn nữa, cơ mà cái tôi của bản thân lại không chất nhận được em quay trở về. Thế bắt buộc, em yêu cầu ngồi yên ổn ở chỗ này...Ngồi lặng tại phần nhưng mà chẳng tất cả ai kề bên, vị trí mà đến tất cả khóc em cũng đề xuất lén lút ít như một thương hiệu trộm đang mượn vay xúc cảm.

Cuộc sinh sống này rõ là ko dễ dãi nlỗi em nghĩ về. Quên anh, e từng suy nghĩ kia chỉ là kinh nghiệm, chỉ việc hằng sáng thức dậy em không nghĩ về anh nữa, chỉ cần từng tối em không vào trang cá nhân của anh ấy, chỉ cần không thể nhật tin nhắn, bình luận, cuộc hotline...Chỉ phải ko nhìn thấy anh nữa...thì em sẽ quên anh...nkhô giòn thôi....Nhưng....em không thể.....

Cuộc đời vẫn trớ trêu lúc rất nhiều bạn vẫn tiếp tục hỏi dạo này chang ko thấy anh nữa, giỏi dạo này anh gắng như thế nào....Tự nhiên em bi hùng....Em nhớ....

Thời gian đó với em...không thể nđính...với người không giống thể là khôn xiết nhiều năm...tuy vậy anh biết ko, bọn họ ko có nhiều kỉ niệm để ghi nhớ....mà lại....em vẫn tiếp tục ghi nhớ về anh....em vẫn suy nghĩ về anh...về Để ý đến vào anh...rồi mộng tưởng cùng mong chờ....Em gọi anh là người núm như thế nào...và em biết điều bản thân chờ đợi sẽ không còn lúc nào mang lại....vậy mà lại em vẫn chờ đón....ngồi yên chờ đón nlỗi một kẻ ăn hại hóng thời.....

Sáng trên té bốn, cửa hàng cả phê mnghỉ ngơi nhạc bao gồm đoạn Phạm Hồng Phước và Thùy Chi hát "Chia tay nhau rồi anh là ngườiđơn độc..." Ừ, anh là ngườiđơn độc....với em....em cũngđơn độc....

Có mọi ngày em từ hỏi, chần chừ anh vậy làm sao kể từ ngày bản thân không còn thấy được nhau, anh gồm cảm giác cồn cào phần nhiều nỗi lưu giữ nhỏng em...là anh quá mạnh mẽ phải đa số sản phẩm cùng với anh vẫn thông thường....hay anh đã từ giam bản thân trong một chiếc tôi khỏe mạnh....

Rồi thì, anh đang tốt mà lại...đề nghị ko anh?

Hôm nay cô nhỏ nhắn người cùng cơ quan hỏi "sao nay thấy chị bi hùng vậy? " Lần trước tiên em thẳng thắn trả lời "trên chị nhớtín đồ yêucũ..." tuy thế rồi em bắt gặp cái nhìn ngần ngại và tín đồ ngùng khèm sự thương cảm của cô ấy bé xíu. Em vốn là bạn mềm yếu trầm trồ mạnh bạo phải em biết ví như em không còn trẻ khỏe vẫn chẳng ai tin đâu phải em buộc sinh sống trọn vai của chính mình cùng với cuộc sống....Em vẫn mỉm mỉm cười "Chị nói nghịch chớ tưởng thiệt nha..." Trong nụ cười đó, em biết là lúc em nói chơi em nhớbạn yêucũ thì đấy là thời điểm em nhớ anh thật...nhớ thật đấy....

Xem thêm: Tablet, Máy Tính Bảng Đài Loan Giá Rẻ Giải Trí Chơi Game Và Công Việc Tốt Nhất

Nhưng nhưng bọn họ rồi vẫn ổn...đúng không ạ anh...Chỉ là bây giờ mình là ngườicô đơnmà thôi.....