Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Lúc đầu đọc tựa truyện tui lại liên tưởng đến np, thụ tra này nọ, nhưng. Nhưng! Các thým hãy nhảy hố đi, thật lòng luôn. Bởi vì mặc dù Long Thất xuất xắc viết kiểu nguỵ np lắm, nhưng mà tình cảm công thụ vào bộ này phải nói là đỉnh đỉnh đỉnh! Không bõ mang lại cái tag si mê tình công và say mê tình thụ.

Bạn đang xem: Các nguyên soái đồng loạt đòi ly hôn

À spoil nhẹ một chút, sau khi đọc tui đã phát hiện một số tag ẩn của truyện, thứ nhất là niên hạ công - công nhỏ hơn thụ tận 5 tuổi, sau này có một thế giới công trở về hồi trẻ thơ ấy, đảng niên hạ đảm bảo quắn hết cả người.


Tag ẩn thứ hai là dụ thụ - ấy chà, đừng nhìn Tạ Kiến Vi đứng đắn, thật ra anh cũng yêu nghiệt lắm chứ hỏng đùa đâu nha!

À còn cái tag nguỵ np nữa, thiệt sự là Long Thất lúc nào cũng làm tui rối não với cái vấn đề này hết, nhưng mà cái cao quý của bả, là làm cho sự nguỵ np hợp lý tới mức mà đảng 1x1 như tui không hề phản cảm. 😢

Truyện bắt đầu là vì chưng bạn công vào này không tin rằng thụ yêu bạn ấy, thế nên, tui sẽ dành đôi lời mang lại thụ trước để minch oan một xíu:

Có một thời gian ngắn sau khoản thời gian tui đọc bộ này, không-một-bạn-thụ-nào vào các bộ sau đó làm tui vừa lòng hết, vì ảnh hưởng của Tạ Kiến Vi quá sâu các thým ạ :'(. Thật sự, bạn thụ này trong nhu có cương, vào nhương có ... à thôi. Bạn tuy là thụ, lui về sau màn ở nhà giúp chồng trông cây cỏ hoa lá, nhưng mà đó chẳng qua là bạn quá yêu chồng, sẵn sàng dâng hết tất cả mọi thứ mang đến chồng thôi, chứ năng lực của bạn ấy khiến nhiều người vẫn còn ngầm ủng hộ bạn lắm!

Tạ Kiến Vi vừa thâm tình, vừa tốt đẹp, vẻ ngoài hợp gu mấy người nhan khống, lại còn chiều chồng số 1 luôn nha, không có cái chuyện "không yêu" như anh công não bổ ra đâu. Nhất là Khi đi xuyên qua từng thế giới, đôi lúc độc giả cũng sẽ bị tình tiết phát triển làm hoang mang lo lắng, bế tắc, nhưng Tạ Kiến Vi luôn có khả năng giải quyết hết tất cả những rắc rối đó. Nhiều lúc tui đọc mà phải kêu lên "WTF!" vì mình hoàn toàn không nghĩ đến tình tiết có khả năng bị bạn ấy lái theo hướng như vậy luôn!

Có một câu mà đọc xong xuôi tui vẫn nhớ hoài hoài, đó là Khi Lục Ly bảo Tạ Kiến Vi đã làm mọi chuyện rất tốt, bệnh của anh là do bản thân anh, thì Tạ Kiến Vi đã vừa khóc vừa nói:

"Nếu em làm đủ tốt, vì sao anh không tin rằng em yêu anh."

Sát thương x100 😭😭😭😭.

Lục Ly - chàng công não bổ quá độ đây nè! Nhiều lúc tui thấy ổng tự ngược mà tui mệt mệt mệt lắm luôn. Nhưng thật sự phải nói là vị ổng quá yêu vợ, quá sợ được sợ mất, nên mới thành ra có truyện mang đến tụi mình đọc :))). Có thể vì chủ thụ, nên đôi Khi mọi người quên mất, Lục Ly là đại tướng, gần như là Vua của cả tinh hệ, mang lại nên anh hoàn toàn là kẻ mạnh, anh chỉ yếu đuối trước tình cảm quá sâu đậm của nhị vợ chồng anh thôi.

Lục Ly yêu Tạ Kiến Vi, gần như là kính ngưỡng, tất cả anh có, anh nghĩ rằng đều vì chưng Tạ Kiến Vi ban tặng, nên anh luôn đặt mình ở thế yếu hơn, và nghĩ rằng một ngày Tạ Kiến Vi sẽ rời bỏ anh mà đi. Nhưng anh đâu biết rằng thật ra người cơ cũng vì anh mà sống, vì anh mà tồn tại.

Không phải nói quá chứ...

Xem thêm: 7 Công Thức Ủ Tóc Bằng Dầu Oliu Và Trứng Gà Cho Mỗi Loại Tóc

Một trong nhị người đều không thể sống thiếu người tê.

Trong đoạn quét mìn ở văn án, tui trót tin tác giả rằng đây hoàn toàn là ngọt văn. Thật ra thì ngọt lắm đó, nhưng trong ngọt lại lộ ra sự đau lòng các bác ạ :(. Tình cảm của Tạ Kiến Vi và Lục Ly dành cho nhau, thật sự làm tui khóc ướt gối mấy lần luôn, (nhiều lúc bởi tui quá mau nước mắt), nhưng mà lâu rồi mới tìm được một bộ khiến bản thân vừa yêu vừa hận thế này. Vừa đọc mà vừa muốn gào thét:

Trời ơi rõ ràng yêu nhau đến vậy, sao mà phải dằn vặt nhau như thế chứ!

111 chương, nhưng tui đọc cả tuần mới xong xuôi ấy dù trong thời gian nghỉ dịch :)). Bởi vì một chương rất dài các thým ợ, nên hãy chuẩn bị chiến đấu trường kì nhé!

Chốt, 9/10, trừ 1 điểm vì làm tui khóc và thương yêu quá nhiều, nhiệt liệt đề cử!

À đảng ngọt văn đừng vì thấy tui khóc mà sợ không dám nhảy hố nha, thiệt sự cái sự đau lòng là vày nhị ổng tự biên tự diễn ra hết, chứ hỏng phải bởi vì yếu tố bên ngoài, nên thật sự tác giả không gạt mình đâu, có ngọt thật đó!